Còn tăng Quốc Phiên (1811 – 1872), một người tụ họp được những nét thâm thúy của Nho gia và sự nhạy bén của Đạo gia thì cho rằng: lúc đối diện sở hữu vận mệnh, nhẫn nại dường như là bí quyết duy nhất để đi đến thành công. Hàn Tín 229 – 196 TCN) là đại tướng quân của hoàng đế Lưu Bang, 1 trong các công thần khai quốc của nhà Hán. Điển tích "chịu nhục chui háng" của ông làm hậu thế còn phải đàm luận hàng nghìn năm, khen ngợi hàng ngàn năm vì tâm đại nhẫn và khả năng nhẫn chịu xuất sắc. Muốn khiến cho việc to, thực sự phải mang tâm đại nhẫn.
Riêng người viết thì cảm nhận rằng, kiên nhẫn là 1 cách để sinh tồn, mang khi nhẫn nại chính là một "đại mưu kế", mang khi nhẫn là 1 cái "cam chịu", cũng sở hữu lúc nhẫn là một chiếc "trí tuệ". Cho dù thuộc cái kiên nhẫn nào thì người có thể nhẫn chịu luôn đáng để kính phục.
Cuối thời Đông Hán, người đời chia three: Tào Ngụy, Thục Hán, Đông Ngô, anh kiệt xuất hiện như sóng sau xô sóng trước. có toàn bộ anh hùng khiến cho rung rinh trời đất, văn với Gia Cát Lượng, Tư Mã Ý, Quách Gia, nhái Hủ… võ mang Lã Bố, Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân, Điển Vi…
các anh hùng được tụng ca trong quá trình lịch sử đặc trưng đấy hầu như đều dựa vào một chữ "nhẫn" để hành xử trên đời và mưu cầu nghiệp lớn. hiện nay, chúng ta hãy cùng nhìn lại 6 nhân vật có tâm "đại nhẫn" lừng danh nhất trong "Tam Quốc diễn nghĩa" qua một số kiến giải dưới đây.
một. Tư Mã Ý người mang thể nhẫn chịu thành công nhất
Trong "Tam quốc diễn nghĩa" Tư Mã Ý được mệnh danh là "ông vua nhẫn nhịn". Tư Mã Ý là trọng thần phò tá bốn đời quân vương nhà Tào Ngụy, thời trẻ sớm đã bị Tào dỡ coi là mầm mống nạt dọa cho cơ đồ nhà Nguỵ. lúc về già, ông được Nguỵ đế Tào Duệ trước khi hấp hối ủy thác, gửi gắm trách nhiệm quan yếu, khiến phụ chính đại thần cho hoàng đế mới.
Sự "nhẫn nhịn âm thầm" trong 50 năm của ông là để chứng minh rằng bản thân mình là 1 trung thần trong mắt các hoàng đế nhà Nguỵ. rút cục đến khi hơn 70 tuổi, Tư Mã Ý đột ngột làm cho binh biến, nắm lấy phần đông quyền lực, tái diễn lại màn kịch soán ngôi của Tào túa đối sở hữu nhà Hán trước kia. Đọc hầu hết "Tam Quốc diễn nghĩa" (La Quán Trung), chúng ta thật sự thấy bái phục Tư Mã Ý.
Ở Tư Mã Ý hội tụ thiên tài xuất sắc động địa kinh thiên của Gia Cát Lượng, ý chí hùng bá người đời của Tào dỡ, ý chí bất khuất không giới hạn không nghỉ của du ngoạn, hay dáng vẻ ôn hoà, nhu mì mà mạnh mẽ của Lỗ Túc… Ông là người thật sự có thể dùng "thuật nhẫn chịu" để giấu mình chờ thời, ko để lộ hào kiệt, sơ hở cho đối thủ. Đây chính là một trong các nhân vật thành công tạm "Tam Quốc".
hai. Tào Tháo: Người sở hữu khí phách nhẫn chịu nhất
Trong "Tam Quốc diễn nghĩa", hầu như Tào dỡ để lại cho người đọc ấn tượng là một con người bất nhẫn và đa nghi. Thực ra để với thể biến Nguỵ quốc trở nên một nước mạnh tạm Tam Quốc, ngoài việc sở hữu một thiên tài chính trị và quân sự mạnh mẽ, Tào dỡ còn là người mang tâm đại nhẫn và ái mộ người tài.
Trong Tam Quốc diễn nghĩa có đoạn Tào dỡ bị Nễ Hành mắng như tát nước vào mặt, cảm nghĩ như muốn chết đi sống lại. Thế nhưng Tào dỡ vẫn khoan dung tĩnh lặng có sự suồng sã khiến cho càn của Nễ Hành, thậm chí còn đưa ông ta an toàn đến Kinh Châu có Lưu Biểu.
khi Viên Thiệu tiến công Tào toá, nai lưng Lâm với giúp Viên Thiệu viết ba bài hịch, mắng chửi tam đại đồng tuyến phố tổ sư nhà Tào túa. Thậm chí lúc đọc những bài hịch của trần Lâm, chính Tào tháo cũng phải vã mồ hôi. Sau này, khi bắt được è Lâm, Tào dỡ chẳng những tha chết mà còn để ông ta giữ chức trách quan yếu.
Đây chính là tâm đại nhẫn với phong độ khôn xiết cao quý của Tào tháo. Vì vậy mà quanh đó ông mới tập trung đa dạng các văn thần võ tướng với tố chất cao giúp ông biến Tào Ngụy trở nên nước vững mạnh nhất trong Tam Quốc diễn nghĩa.
three. Tôn Quyền: Người sở hữu http://chanhkien.org tâm đại nhẫn nhìn xa trông rộng

Trong "Tam Quốc Chí" (Trần Thọ), ông được giám định như sau: "Tôn quyền mệnh chung thân nhẫn nhục, nhâm tài thượng kế, hữu câu tiễn chi kì, anh nhân chi kiệt hĩ. Cố năng tự thiện giang biểu, thành đỉnh trì chi nghiệp" (Tạm dịch: Tôn Quyền là người sở hữu thể nhận thức được đại cục, với thể chịu nhẫn nhục, biết cách thức tiêu dùng người tài để thực hiện mưu mẹo của mình, mang thể đặc biệt giống như Việt Vương Câu Tiễn, là người tuyệt vời tài giỏi trong các bậc anh hùng. cho nên ông mới mang thể kiểm soát được Giang Đông, sở hữu được thành quả và thần thế cơ nghiệp vững chắc).
Tôn Quyền với chí hướng trong khoảng thời trẻ, khi mười tám tuổi đã lên nắm quyền lớn ở Giang Đông, thay cho anh trai là Tôn Sách chết thật. Do Tôn Quyền sở hữu tài, lại chú ý đoàn kết lực lượng nên chóng vánh giành được uy vẳng, khiến cho cục thế Đông Ngô ổn định giữa thời hỗn loàn. Tôn Quyền cũng thiết lập liên minh mang Lưu Bị, chung cục giành chiến thắng trong Trận Xích Bích, được ba phần trần thế. Sau ngừng thi côngĐây, Tôn Quyền còn lấy lại được Kinh Châu (vốn bị Lưu Bị chiếm cứ), chém được Quan Vũ (mãnh tướng, đồng thời là nhị đệ của Lưu Bị).
Chỉ là một thanh niên nho nhã yếu ớt, chỉ dựa vào một vùng Giang Đông với ba phần nhân gian, chỉ bằng 1 chữ "Nhẫn", sau lúc giành thắng lợi ở trận Xích Bích, Tôn Quyền đã kiếm được hầu hết lợi lộc, trục đường hoàng hùng cứ 1 phương, khiến cho cuộc thế Tam quốc phát triển thành "thế chân vạc" thực sự.
Năm 220 sau lúc Tào tháo đã chết, Tôn Quyền giành lại được Kinh Châu. lúc này tình hình thực lực của Tào Ngụy đã giảm, Tôn Quyền vì để bảo toàn đất đai của nước Ngô, để kìm chân Lưu Bị, nên thậm chí đã khiến cho việc mà nhân dân Đông Ngô đều cảm thấy mất mặt: Đó là xưng thần mang Tào Phi.
Mãi cho tới năm 229, Tôn Quyền mới chính thức lên ngôi, dời đô xây dựng cơ nghiệp. Tôn Quyền cũng là một trong các bậc đế vương tại vị lâu nhất, sống thọ nhất trong thời Tam quốc, đây mới chính là nụ cười thực sự chung cục của người đại nhẫn có tầm nhìn xa trông rộng.
Từ khóa: Tam quoc dien nghia.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét